More

    Stress (căng thẳng) & Ung thư | những điều bạn cần biết

    |

    views

    and

    comments

    Trong thời gian gần đây, đã có một sự thay đổi đáng kể trong việc chăm sóc sức khỏe theo hướng công nhận sự thông thái của triết gia Plato đó là: tinh thần và thể chất không tách biệt, biệt lập và không thể không liên quan. Sức khỏe là sự cân bằng của nhiều bộ phận trong cơ thể cũng như các yếu tố thể chất và môi trường, trạng thái cảm xúc và tâm lý, thói quen dinh dưỡng và cả tập thể dục. Là một phần của sự cân bằng đó, vai trò của stress (căng thẳng) được coi là nguyên nhân của một loạt các rối loạn.

    Một ví dụ điển hình là hiện nay người ta thường thừa nhận rằng đối với bệnh tim, nguyên nhân gây tử vong hàng đầu, thì stress hay căng thẳng cảm xúc là một yếu tố chính, có tầm quan trọng ngang với các yếu tố nguy cơ đã được công nhận khác như tăng huyết áp, hút thuốc lá, tăng mức cholesterol trong huyết thanh, béo phì, và bệnh tiểu đường.

    Stress ảnh hưởng đến tất cả các bộ phận trong cơ thể

    Stress cũng được xác nhận là một yếu tố quan trọng gây ra huyết áp cao, loét, viêm đại tràng, hen suyễn, hội chứng đau (ví dụ, đau nửa đầu, đau đầu từng cơn và căng thẳng; đau lưng), bệnh ngoài da, mất ngủ và các rối loạn tâm lý khác nhau. Hầu hết các sách giáo khoa y tế tiêu chuẩn đều quy từ 50 đến 80% tất cả các bệnh có nguồn gốc liên quan đến căng thẳng.

    Tuy vậy, Vai trò của stress trong ung thư là không rõ ràng. Điều quan trọng đối với bệnh nhân là việc giảm căng thẳng có thể cải thiện rất tốt cơ hội phục hồi, cải thiện chất lượng cuộc sống và tạo cơ hội tham gia nhiều hơn vào điều trị tổng thể.

    Cũng cần nhấn mạnh rằng stress chỉ là một yếu tố của sự cân bằng giữa tinh thần và thể chất qua đó quyết định sức khỏe của bạn. Giống như một dòng sông có nhiều phụ lưu đổ vào, sức khỏe phụ thuộc vào sự đóng góp và cân bằng của nhiều yếu tố. Không thể nghi ngờ rằng việc tiếp xúc với các chất có hại (chất gây ung thư) làm tăng tỷ lệ mắc bệnh ung thư; nhưng cũng có bằng chứng cho thấy khuynh hướng di truyền, tiếp xúc với bức xạ và chế độ ăn uống nghèo nàn cũng góp phần.

    Bản chất của stress (căng thẳng)

    Mặc dù stress hay căng thẳng có thể ám chỉ một phản ứng tinh thần thuần túy, nhưng nghiên cứu đã chỉ ra rằng stress gây ra hầu như mọi bộ phận của cơ thể.

    Stress bắt nguồn từ cơ chế phản ứng tự nhiên có tên là “chiến đấu hoặc bỏ chạy” khi chúng ta đối mặt với các mối đe doạ.

    Stress bắt nguồn từ phản ứng tư nhiên của cở thể theo cơ chế "chiến dấu hay bỏ chạy" khi gặp các mối nguy hại.
    Stress bắt nguồn từ phản ứng tư nhiên của cở thể theo cơ chế “chiến dấu hay bỏ chạy” khi gặp các mối nguy hại.

    Ví dụ, khi một chiếc ô tô lao về phía chúng ta trên đường cao tốc, chúng ta có thể cảm thấy sợ hãi, lo lắng và tức giận một cách có ý thức. Bên trong, cơ thể của chúng ta đang phản hồi từ đầu đến chân với tất cả các khía cạnh của stress: một phần của não được gọi là vùng dưới đồi kích thích tuyến yên, do đó kích hoạt tuyến giáp và tuyến thượng thận, nhanh chóng làm tràn máu với adrenaline, cortisone và các hormone căng thẳng khác. Toàn bộ cơ thể bị ảnh hưởng: nhịp tim tăng, huyết áp tăng, nhịp thở trở nên nhanh hơn, cơ cơ thể co lại, cơ mặt co lại, đồng tử giãn ra, thính giác trở nên sắc hơn, đường tiết vào máu, máu chảy đến não và các cơ và đi xa dạ dày và ruột, ruột và bàng quang giãn ra, sóng não hoạt động nhanh hơn, lòng bàn tay đổ mồ hôi, bàn tay và bàn chân trở nên lạnh hơn khi máu chảy từ da đến não và cơ.

    Ngoài tính hữu ích của stress đối với sự sinh tồn, stress còn tạo ra 1 van an toàn cảm xúc: bằng cách giải phóng các căng thẳng bên trong:

    Đầu tiên, cơ thể giải phóng áp lực tích tụ, sau đó chuyển sang giai đoạn sau căng thẳng, thả lỏng và cuối cùng trở về trạng thái trung tính, không căng thẳng.

    Tuy nhiên, những gì hiệu quả trong trong quá khứ lại không hiệu quả ở hiện tại. Nghiên cứu gần đây đã chỉ ra rằng phản ứng theo cơ chế tự nhiên “chiến đấu hay bỏ chạy” trớ trêu thay, có thể trở thành mối đe dọa đối với sức khỏe và sự sống còn của chúng ta.

    Bản chất của nền văn minh ngày nay khiến phản ứng này không phù hợp trong nhiều tình huống. Ví dụ, bị cảnh sát chặn lại có thể khơi dậy phản ứng, nhưng điều chúng ta cần làm là giữ bình tĩnh. Trong xã hội ngày nay, số lượng các tình huống khiến chúng ta kích hoạt phản ứng tự nhiên đó ngày càng tăng (cả trong công việc lẫn đời sống cá nhân), dẫn đến việc chúng ta thường xuyên bị stress hơn, tích tụ nhiều hơn mà không được giải toả, trở thành stress mãn tính và hình thành các nguy cơ dẫn đến các vấn đề sức khỏe trong đó có ung thư.

    Không khó hiểu khi cuộc sống hiện đại làm tăng nguy cơ bùng phát hội chứng stress: điều kiện sống ngày càng đông đúc, ồn ào, ô nhiễm; nhịp độ và cường độ của cuộc sống tăng lên; các phương tiện thông tin đại chúng liên tục nhắc nhở chúng ta về những cái chết, tai nạn và những mối đe dọa xung quanh chúng ta; các nguồn thông tin sinh sôi nảy nở và sau đó ngày càng trở nên khó hiểu.

    Cuộc sống bận rộn ngày nay gây ra stress nhiều hơn
    Cuộc sống bận rộn ngày nay gây ra stress nhiều hơn

    Khi thế giới xung quanh chúng ta ngày càng trở nên căng thẳng, xu hướng phản ứng “chiến đấu hoặc bỏ chạy” được kích hoạt thường xuyên. Nếu cơ thể không thể thường xuyên thả lỏng, nó có xu hướng không quay trở lại điểm cân bằng trước đó và ngày càng bị kéo về phía phản ứng căng thẳng mãn tính. Kết quả là mức độ stress bên trong tăng từ từ.

    Sự tích tụ căng thẳng kéo dài và kích thích quá mức này có thể dẫn đến một loạt các rối loạn. Nhiều nhà nghiên cứu đã phát hiện ra rằng căng thẳng mãn tính có thể làm suy giảm khả năng phòng vệ của cơ thể, làm giảm phản ứng miễn dịch của chúng ta và khiến chúng ta dễ mắc phải mọi bệnh tật, bao gồm cả ung thư.

    Một số nhà nghiên cứu đã cố gắng làm rõ các sự kiện gây stress trong cuộc sống có liên quan đến các mức độ gây ra bệnh tật. Sau thời gian dài nghiên cứu, TS. Thomas Holmes và Richard Rahe đã phát triển thang điểm dựa trên bốn mươi ba trải nghiệm căng thẳng phổ biến, theo thứ tự chúng được phát hiện có liên quan đến bệnh tật. Bằng cách kiểm tra các mục đã xảy ra trong năm trước sẽ đạt được tổng điểm cho biết mức độ dễ mắc bệnh của một người.

    Thang đo này phản ánh sự thay đổi đó, dù tích cực hay tiêu cực, đều kiểm tra khả năng thích ứng của chúng ta. Điểm càng cao thì khả năng một người mắc bệnh càng cao. Điểm số cao (trên 300) không nhất thiết có nghĩa là một người sẽ bị bệnh, chỉ là nguy cơ mắc bệnh cao hơn. Ví dụ, trong một nghiên cứu sử dụng thang điểm này, 30% có điểm cao nhất mắc bệnh nhiều hơn 90% so với 30% có điểm thấp nhất. Trong một nghiên cứu khác, 49% những người trong nhóm nguy cơ cao (điểm trên 300) bị bệnh; 25 phần trăm nhóm nguy cơ trung bình (200–299) bị bệnh; nhưng chỉ có 9 phần trăm nhóm nguy cơ thấp (150–199) bị bệnh.

    Tuy nhiên, thang đo này cũng cho thấy rằng stress không nhất thiết phải đe dọa đến sức khỏe. Trong một nghiên cứu, 51% nhóm nguy cơ cao không bị bệnh.

    Khi những sự kiện khó khăn xảy ra, chính cách chúng ta nhận thức và phản ứng với chúng sẽ quyết định mức độ của stress. Như bất kỳ thủy thủ nào cũng biết, không phải hướng gió quyết định hướng đi của chúng ta nhiều như cách chúng ta dựng buồm. Thái độ của chúng ta về những gì chúng ta cảm thấy chúng ta phải trở thành và hình phạt tưởng tượng của chúng ta nếu chúng ta thất bại quyết định cách chúng ta nhìn nhận và phản ứng với các sự kiện.

    Tích tụ stress rất nguy hiểm cho sức khoẻ
    Tích tụ stress rất nguy hiểm cho sức khoẻ

    Trong một nghiên cứu kinh điển về những bệnh nhân mắc bệnh tim, Tiến sĩ Nanders Dunbar đã lưu ý đến đặc điểm tái diễn của việc áp đặt phấn đấu bất chấp: một số bệnh nhân thà chết chứ không chịu rằng mình thất bại. Nghiên cứu đã chỉ ra rõ ràng làm thế nào mà thái độ có thể tạo ra một tình huống xấu trong khi thực tế không tồi tệ đến như vậy.

    Thất bại không phải là cái chết, và nó chắc chắn không tồi tệ hơn cái chết. Nhưng miễn là chúng ta tin rằng điều đó là đúng, cơ thể chúng ta sẽ phản ứng; Những sự kiện sắp xảy ra có thể được xử lý tương đối dễ dàng thay vì tạo ra gánh nặng liên tục.

    Về mặt tích cực, bằng cách thay đổi thái độ và thói quen gây stress, chúng ta có thể thay đổi theo hướng lành mạnh hơn. Nghiên cứu gần đây trong các lĩnh vực như phản hồi sinh học và thiền đã chỉ ra rằng chúng ta có thể nhận thức được phản ứng stress & có thể thay đổi các phản ứng đó.

    Mối liên quan giữa stress và ung thư

    Vai trò liên quan giữa stress trong sự khởi phát hay làm tăng tiến triển của bệnh ung thư chắc chắn không phải là một khái niệm mới.

    Từ thế kỷ thứ hai, bác sĩ người Hy Lạp Galen đã lưu ý rằng những phụ nữ u sầu thường dễ bị bệnh hơn những người vui vẻ.

    Các bác sĩ ở thế kỷ 18 và 19 thường lưu ý rằng cuộc sống stress, rối loạn cảm xúc, tuyệt vọng và mất hy vọng dường như xảy ra trước khi bệnh ung thư khởi phát.

    Vào năm 1870, Tiến sĩ James Paget nhấn mạnh rằng rối loạn cảm xúc có liên quan đến ung thư:

    “Các trường hợp quá thường xuyên trong đó lo lắng sâu sắc, mất hy vọng nhanh chóng kéo theo sự phát triển và gia tăng của bệnh ung thư thông qua suy nhược tinh thần. Stress là một chất phụ gia quan trọng đối với các ảnh hưởng của phát triển cấu trúc ung thư. “

    Năm 1885, Parker đã thấy mối liên kết giữa tinh thần và sức khoẻ:

    “sự suy nhược tinh thần lớn, đặc biệt là đau buồn, gây ra khuynh hướng mắc bệnh như ung thư hoặc trở thành một nguyên nhân liên quan đến ung thư”

    Điểm chung về cảm xúc của những bệnh nhân ung thư

    Khám phá về vai trò của stress và cảm xúc trong bệnh ung thư, do Lawrence LeShan dẫn đầu, đã khơi dậy một mối quan tâm mới. Một phần tư thế kỷ trước, LeShan đã nghiên cứu cuộc sống của hơn năm trăm bệnh nhân ung thư, nhiều người trong số họ đã làm việc cùng với liệu pháp tâm lý. Ông đã tìm thấy một điểm chung trong cuộc sống cảm xúc của 76% bệnh nhân ung thư, nhưng mô hình tương tự chỉ xuất hiện ở 10% nhóm đối tượng không bị ung thư. Các điểm chung này bao gồm:

    • Thời thơ ấu của người đó vô cùng khó khăn trong việc thiết lập các mối quan hệ ấm áp và hạnh phúc. Thông thường, do cha mẹ qua đời, ly hôn, xung đột kéo dài hoặc xa cách kéo dài với một hoặc cả hai cha mẹ, đứa trẻ phát triển một cảm giác cô lập và cô đơn sâu sắc, với cái nhìn vô vọng về việc sẽ có được những mối quan hệ lâu dài và viên mãn. Đứa trẻ cố gắng làm hài lòng người khác để giành được tình cảm.
    • Ở tuổi trưởng thành, người đó tìm thấy sức mạnh và ý nghĩa trong một mối quan hệ hoặc sự nghiệp và đổ rất nhiều năng lượng vào nguồn hỗ trợ quan trọng này.
    • Khi nguồn quan trọng này bị loại bỏ – thông qua cái chết, ly hôn, vỡ mộng hoặc nghỉ hưu – và vết thương thời thơ ấu được gợi lại, người đó một lần nữa trải qua cảm giác mất mát, tuyệt vọng, chán nản và bất lực.
    • Các cảm xúc đặc biệt là những cảm xúc tiêu cực như tức giận, tổn thương và thất vọng liên tục bị chai sạn; trên thực tế, những người khác đã xem họ là “quá tốt để không bị như vậy”, nhưng bề ngoài quá hoàn hảo này phản ánh sự bất lực sâu bên trong họ hơn là bày tỏ sự thù địch và sự bù đắp quá mức cho những cảm giác không xứng đáng.

    Mô tả của LeShan trong You Can Fight for Your Life đã được các nhà nghiên cứu khác tìm thấy với sự nhất quán đáng kể. Tuy nhiên, điều quan trọng là phải hiểu rằng nghiên cứu này xác định cảm xúc là một trong những yếu tố ảnh hưởng nhất có thể dẫn đến sự phát triển của bệnh ung thư chứ không phải là yếu tố duy nhất gây ra ung thư.

    Vai trò tích cực của cảm xúc

    Nghiên cứu cho thấy rằng có một vai trò tích cực đối với cảm xúc trong bệnh ung thư. Bởi vì, thái độ tuyệt vọng và bất lực có thể làm tổn hại đến sức khỏe & khả năng phục hồi của một người, vì vậy thái độ quyết tâm, hy vọng và chiến đấu chống lại có thể giúp dẫn đến một kết quả tích cực.

    Nếu việc kìm nén biểu hiện cảm xúc & giữ căng thẳng bên trong có thể tạo ra một gánh nặng nguy hiểm tiềm tàng, học cách buông bỏ có thể giảm gánh nặng và rủi ro của nó.

    Quan điểm này đã khiến nhiều bác sĩ và bệnh nhân nhận ra rằng cách tiếp cận toàn diện đối với bệnh ung thư bao gồm việc giải quyết các khía cạnh liên quan đến cảm xúc và căng thẳng của căn bệnh này. Ngay cả những bác sĩ hoài nghi về vai trò của stress trong việc khởi phát bệnh ung thư cũng nói ý chí sống như một yếu tố quan trọng của việc điều trị. Việc bổ sung các kỹ thuật tư vấn và giảm căng thẳng vào chăm sóc y tế truyền thống đang trở nên phổ biến hơn.

    Điều trị ung thư đang bắt đầu tập trung vào sự cân bằng của con người hơn, như Plato đã nói mà bài viết đã đề cập ở đầu bài, và vào cách bệnh nhân có thể tham gia tích cực vào nỗ lực phục hồi.

    Vượt qua stress

    Hiệu ứng Placebo

    Hiệu ứng Placebo (còn gọi là hiệu ứng giả dược) là hiệu ứng nếu một người tin tưởng vào một phương pháp điều trị và tin rằng nó sẽ hiệu quả, thì cơ hội điều trị sẽ hiệu quả sẽ tăng lên đáng kể ngay cả khi phương pháp điều trị đó không có giá trị điều trị nào được biết đến. Đây là một trong những công cụ mạnh mẽ nhất mà bác sĩ sức khoẻ sử dụng.

    Hiệu ứng Placebo (còn gọi là hiệu ứng giả dược)

    Sức mạnh dường như chỉ dựa vào niềm tin và kỳ vọng tích cực của bệnh nhân; hiệu ứng Placebo mạnh hơn nếu bác sĩ cũng tin rằng việc điều trị có hiệu quả.

    Cơn đau càng nghiêm trọng, placebo càng hiệu quả. Hiệu ứng thậm chí còn vượt qua cả việc giảm đau và có thể làm thay đổi trạng thái của bệnh. Ví dụ, hai nhóm bệnh nhân bị loét chảy máu được cho cùng một loại thuốc, nhưng một nhóm được bác sĩ cho biết rằng thuốc chắc chắn sẽ giúp giảm đau, trong khi nhóm thứ hai được y tá cho biết rằng loại thuốc này có hiệu quả chưa được xác định. Trong nhóm đầu tiên, 70% cho thấy những cải thiện đáng kể; trong nhóm thứ hai, chỉ có 25% được cải thiện. Sự khác biệt duy nhất là gieo cho bệnh nhân các kỳ vọng tích cực.

    Trong một nghiên cứu hấp dẫn khác, 150 bệnh nhân được chia thành ba nhóm. Nhóm đầu tiên là nhóm đối chứng và không được dùng thuốc. Hai nhóm còn lại được cho biết họ sẽ nhận được một loại thuốc mới giúp tăng cường sức khỏe và tuổi thọ. Một trong những nhóm này nhận được giả dược, và nhóm còn lại nhận được loại thuốc thực sự. Sau nhiều năm theo dõi, nhóm đầu tiên cho thấy số lượng bệnh tật và tử vong ở mức bình thường; trải nghiệm của nhóm thứ hai (giả dược) tốt hơn đáng kể so với nhóm đầu tiên (đối chứng) và nhóm thứ ba (dùng thuốc) cho thấy cùng một mức độ cải thiện bổ sung so với nhóm giả dược như nhóm giả dược có so với nhóm đối chứng. Do đó, trong khi thuốc làm giảm bệnh tật và kéo dài tuổi thọ, thì giả dược cũng vậy.

    Sức mạnh của niềm tin ảnh hưởng đến cơ thể như thế nào vẫn còn là một bí ẩn. Nghiên cứu gần đây cho thấy hiệu ứng giả dược có thể giảm đau bằng cách giải phóng các hóa chất giảm đau tự nhiên của cơ thể. Nhưng dù cơ chế nào đi nữa, thì thực tế vẫn là thái độ và niềm tin có thể đóng một vai trò quan trọng trong sự thành công hay thất bại của bất kỳ phương pháp điều trị nào.

    Thiền

    Nghiên cứu gần đây về thiền đã chỉ ra rằng những khoảng thời gian thư giãn sâu hàng ngày đơn giản có thể có tác dụng quan trọng và lâu dài đối với nhiều loại rối loạn căng thẳng, có lẽ đáng chú ý nhất là huyết áp cao.

    Tự thay đổi

    Với nghiên cứu được mô tả trước đó và những phát hiện bổ sung này, kết luận dường như không thể tránh khỏi: đối với một người đang đối mặt với bệnh ung thư, học cách đối phó với stress theo cách tự nuôi dưỡng & phát triển bản thân có thể là một yếu tố quan trọng trong việc hỗ trợ quá trình điều trị, tăng cơ hội phục hồi, giúp ngăn ngừa hoặc giảm thiểu bùng phát và tối đa hóa chất lượng và tuổi thọ.

    Trở nên tuyệt vọng và cảm thấy bất lực chỉ làm cho tình hình tồi tệ hơn. Hãy luôn duy trì tư duy tích cực và định hướng lại cuộc đời bằng các câu hỏi sau:

    • Tôi muốn gì trong cuộc sống?
    • Điều gì là quan trọng đối với tôi?
    • Những ưu tiên của tôi là gì, sức khỏe và hạnh phúc của chính tôi ở vị trí nào trong danh sách ưu tiên?
    • Những thói quennào của tôi có thể dẫn đến căn bệnh ung thư?
    • Tôi có thể thực hiện những bước thực tế nào để thay đổi?

    Trả lời những câu hỏi ở trên có thể cần đến sự tham gia của gia đình, một số bạn bè thân thiết và người bạn đời của bạn. Bạn cần phân tích trung thực & đưa ra các bước thực hiện cụ thể. Thay đổi không hề đơn giản. Do vậy đừng vội. Bằng cách cố gắng tập trung để thay đổi các yếu tố gây stress trong cuộc sống và tập cách phản ứng theo chiều hướng tích cực hơn, bạn sẽ loại bỏ dần stress ra khỏi cuộc đời của mình.

    Thư giản với 6 bước đơn giản

    1. Ngồi hoặc nằm xuống để cảm thấy thoải mái. Để cánh tay của bạn ở hai bên và không bắt chéo chân. Căng cơ một chút cho đến khi bạn cảm thấy thoải mái. Sau đó để mắt nhẹ nhàng nhắm lại.
    2. Hít vào thật chậm và sâu bằng mũi, cảm nhận phổi của bạn đầy lên và bụng mở rộng. Khi phổi đã đầy, hãy giữ không khí trong một giây, sau đó từ từ để không khí ra ngoài, cảm nhận cho đến khi bản thân bạn đã được thả lỏng toàn bộ. Khi thở ra, đừng vội hít vào, chỉ cần từ từ hít một hơi thở sâu và nhẹ nhàng, hãy tưởng tượng bạn đang hít luồng không khí đầy sức sống, giữ nó trong một giây, sau đó từ từ thở ra. Hãy Hòa mình và đắm chìm trong việc chỉ đơn giản là lắng nghe nhịp thở của bạn và cảm nhận cơ thể bạn đang thả lỏng. Thực hiện động tác này trong một vài nhịp thở nữa và sau đó thở tự nhiên, không cần cố gắng hít thở sâu.
    3. Bây giờ hãy để sự chú ý của bạn trôi xuống các ngón chân. Từ từ và nhẹ nhàng căng cơ ở ngón chân. Để các ngón chân thư giãn và cảm nhận sự khác biệt.
    4. Lặp lại chu trình căng và thư giãn này với từng nhóm cơ chính khi bạn di chuyển lên trên cơ thể: bắp chân, đùi, hông, bụng, lưng, vai, cánh tay, cổ, hàm, mắt, trán và da đầu. Cũng như khi bạn đắm chìm trong hơi thở, hãy chìm đắm trong cảm giác và tận hưởng những cảm giác mà bạn tạo ra khi trực tiếp thư giãn tất cả các cơ của cơ thể.
    5. Sau khi thực hiện từng nhóm cơ riêng biệt, duỗi thẳng tay và chân và căng tất cả các cơ cùng một lúc (hoặc nhiều nhất có thể). Sau đó thả lỏng cơ thể. Hít thở sâu và chậm vài lần. Nếu bạn nhận thấy bất kỳ căng thẳng nào còn sót lại ở bất kỳ bộ phận nào của cơ thể, hãy lặp lại chu trình căng và thư giãn ở đó để xem bạn có thể thả lỏng vùng đó hay không.
    6. Cuối cùng, trước khi mở mắt, hãy cảm nhận một vòng quanh cơ thể. Sau đó, khi bạn đã sẵn sàng, hãy hít thở sâu và từ từ mở mắt.

    Thở chậm, sâu và thư giãn toàn bộ cơ bắp là cách dễ nhất và trực tiếp nhất để bình tĩnh. Hầu hết chúng ta thở từ 16 đến 20 lần một phút; bằng cách thở chậm và sâu, chúng ta giảm con số đó xuống một nửa hoặc nhiều hơn.

    Kết hợp với thư giãn cơ bắp, hiệu quả cuối cùng là làm chậm nhịp tim, giảm huyết áp, thư giãn cơ và tăng lưu lượng máu đến tay và chân.

    Phật nói rằng tâm như con khỉ say. Nó lang thang và lan man khắp nơi. Những suy nghĩ lướt qua một cách ngẫu nhiên. Chìa khóa để ngăn chặn những suy nghĩ và hình ảnh gây mất tập trung này là có một căn cứ để quay lại khi bạn nhận thức được rằng mình đang đi lang thang hoặc bị phân tâm bởi các kích thích bên ngoài hoặc những suy nghĩ lang mang bên trong.

    Bạn cũng có thể tập trung vào một từ nào đó trong đầu, hướng suy nghĩ của mình vào từ đó mà thôi là cách hiệu quả để giữ cho tâm trí của bạn được tập trung.

    Tư vấn mua bảo hiểm ung thư

    Đánh Giá
    Share this
    Tags

    Bài viết ngẫu nhiên

    Cái giá của mọi thứ

    Cái giá của chần chừ chính là mất mát.Cái giá của thành công chính là đã trải qua nhiều lần thất bại.Cái giá của...

    Hãy tâm sự với cha mẹ về bệnh trầm cảm của bạn

    Đối với nhiều người, việc đối phó với bệnh trầm cảm làm họ cảm thấy cô đơn và áp lực. Mặc dù người đó có...

    Độ tinh khiết (Clarity) của kim cương là gì? Tất tần tật những điều bạn cần biết

    Độ tinh khiết (Clarity) là 1 trong 4 yếu tố quan trọng nhất để đánh giá 1 viên kim cương: Carat, Cut, Clarity, Color. Trong bài...

    Bài viết mới

    Cùng chuyên mục